Từng giai đoạn một
| Tuổi xấp xỉ | Giai đoạn | Điều thấy được |
|---|---|---|
| 2-4 tuổi | Nguệch ngoạc | Nét không kiểm soát rồi có kiểm soát; đặt tên sau khi vẽ xong |
| 4-7 tuổi | Tiền sơ đồ | Hình người nhận ra được đầu tiên; người nòng nọc; kích thước và màu không liên quan tới thực tế |
| 7-9 tuổi | Sơ đồ | Lặp lại công thức riêng; xuất hiện đường nền và đường trời |
| 9-12 tuổi | Bắt đầu tả thực | Nhiều chi tiết, tỉ lệ và quần áo hơn; bắt đầu tự phê |
Người nòng nọc
Từ 4 đến 7 tuổi, việc vẽ người không có thân, chân mọc thẳng từ đầu là bình thường. Đó không phải vấn đề tri giác: trẻ vẽ thứ mà mình coi là cốt lõi. Thân người sẽ tự xuất hiện, không cần sửa.
Tự phê ở tuổi 9-10
Nhiều trẻ ngừng vẽ vào khoảng mười tuổi. Thường không phải vì mất hứng thú mà vì mắt đã đủ tinh để thấy khoảng cách giữa điều muốn làm và điều làm được. Không sửa, không so sánh, và đưa ra những hình thức mà tả thực không phải tiêu chí — truyện tranh, thiết kế, cắt dán — sẽ giúp ích.
Câu hỏi thường gặp
Con tôi 6 tuổi vẽ xấu hơn trước. Có bình thường không?
Rất thường gặp khi chuyển giai đoạn: trong lúc dựng công thức mới, tranh có thể trông cứng hơn một thời gian. Điều đáng lo không phải là đổi phong cách mà là mất đi những kỹ năng vận động đã có.
Tôi có nên dạy con vẽ đẹp hơn?
Sửa tỉ lệ ở tuổi này hiếm khi giúp và thường làm mất hứng. Mở rộng vật liệu, chủ đề và nói về điều bức tranh kể — chứ không phải cách nó được vẽ — mang lại nhiều hơn.
Vẽ có dự đoán được trí thông minh không?
Số chi tiết trên hình người được dùng như một ước lượng thô về độ trưởng thành nhận thức, không phải phép đo trí thông minh hay nhân cách. Giá trị dự báo với từng cá nhân là hạn chế.